Chào bủi sáng!^^

Các bạn ăn sáng chưa? Nếu chưa thì để Chap “đãi” các bạn bữa sáng với một đoạn viết về thiền mà Chap rất tâm đắc khi đọc cuốn “Ta đi về đâu” của Swami Muktanada, một guru, vị thầy tâm linh ở Ấn Độ. Không cần phải lí luận dài dòng, một câu chuyện ông dẫn ra cũng đủ để ta thấy thế nào là niềm đam mê thực sự. Mời các bạn cùng “chén” với Chap nhé!

“Để thiền thành công, bạn cần có một niềm đam mê đặc biệt. Nếu bạn có tình yêu thực sự đối với thiền, thì bạn không cần phải quá cố gắng để tìm ra thực tại sâu thẳm nhất của mình. Bạn sẽ phát hiện ra nó một cách tự nhiên. Tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện để minh họa điều này. Akbar là một vị vua Ấn Độ. Một ngày nọ, ông cưỡi ngựa vào rừng. Khi đến thời gian cầu nguyện buổi trưa, ông xuống ngựa, trải chiếu bên đường, bắt đầu cầu nguyện. Trong khi ông đang cầu nguyện, một phụ nữ đi qua. Sớm hôm đó, chồng của bà vào rừng kiếm củi. Dù đã quá ngọ nhưng ông vẫn chưa về, bà lo lắng và vội vã đi tìm chồng. Bà bước đi rất nhanh và không ngừng lo lắng cho chồng. Trong lúc vội vàng, bà vô tình dẫm lên trên chiếc chiếu của Akbar. Akbar nổi giận nhưng ông không thể lên tiếng bởi vì trong đạo Hồi, người ta không được lên tiếng khi đang cầu nguyện. Sự việc này làm ông giận dữ đến mức ông không ngừng nghĩ về nó. Thay vì cảm nhận tình yêu thương của Thượng Đế trong khi cầu nguyện thì ông cảm nhận thuốc độc của sự giận dữ.

dam-me-voi-thien

Sau khi người phụ nữ đi được một khoảng xa, bà thấy chồng đi tới từ phía đối diện. Bà chạy tới, ôm chầm lấy ông chồng và bắt đầu cùng ông đi về nhà. Chẳng bao lâu, họ qua nơi Akbar đang cầu nguyện. Lúc đó ông đã hoàn thành buổi cầu nguyện và đang rũ chiếu. Khi nhìn thấy cặp vợ chồng đi về phía mình, ngọn lửa giận dữ lại bùng lên và ông hét vào người đàn bà, “Bà là hạng người nào? Bà có biết xấu hổ không? Bà có biết phép tắc không?”.

Người đàn bà tỏ ra kinh ngạc. Bà không biết mình đã làm sai điều gì; thậm chí bà cũng không biết được bà đã dẫm lên chiếc chiếu của Akbar. Bà nói: “Tâu bệ hạ, Ngài làm ơn nói cho thần biết chuyện gì đã xảy ra?”.

Nhà vua la lên: “Ngươi nhớ không, khi ta đang đắm mình trong tình yêu thương của Thượng Đế thì ngươi dẫm chân lên chiếc chiếu của ta!”.

“Tâu bệ hạ”, người đàn bà nói, “Thần xin lỗi. Thần vội đi tìm chồng và thần cũng chìm đắm trong những suy nghĩ về chồng đến mức không thấy bệ hạ hay chiếc chiếu cầu nguyện của Ngài ở phía trước. Hơn nữa, tâu bệ hạ, có một điều làm thần bối rối. Bệ hạ đang cầu nguyện Thượng Đế mà Thượng Đế thì vĩ đại hơn một ông chồng rất nhiều. Làm sao bệ hạ lại không chăm chú bằng thần? Làm sao bệ hạ biết thần dẫm lên chiếu của bệ hạ?”

Bạn cần phải chú tâm vào việc thiền như người đàn bà này chú tâm đến người chồng. Lúc đó bạn không phải quá mất thời gian để nhận ra Chân Ngã.”

Thật vậy, khi thiền hay làm bất cứ điều gì, nếu ta say mê và dồn mọi tâm trí của mình vào đó thì thành công sẽ đến một cách tự nhiên. Muốn đạt được sự tự do nội tâm, an lạc, hạnh phúc bền lâu trong tâm hồn, bạn nên thiền bằng tất cả sự đam mê của mình. Chúc các bạn thành công nhé!

Chap Zen

admin

Email: Thongdiep.hoitho.vn@gmail.com
Fanpage: https://www.facebook.com/debiettadangsong
Facebook: https://www.facebook.com/chapzen

Comments

comments

Gửi bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>