Đây là câu chuyện mà thầy Ajahn Chah của tôi trên miền Đông Bắc Thái Lan rất thích. Có đôi tân hôn đi dạo trong rừng sau bữa cơm chiều hè rất đẹp trời. Chàng và nàng sánh bước tay trong tay cho đến khi nghe tiếng “Quác, quác!” vọng lại từ phía xa.

“À, kìa anh xem, chắc có con gà”, cô nàng thỏ thẻ.

“Không phải, con vịt”, anh chàng đáp.

“Em tin chắc là con gà mà”.

“Không thể được. Gà phải gáy ó o chứ. Còn vịt mới kêu quác, quác em ơi!”, anh hơi lên giọng. Tiếng “Quác, quác!” lại vang lên.

“Đó là gà, cưng à!”, cô nói một cách tự tin trong lúc bước đi nện mạnh xuống đất.

“Nghe nè, cô vợ của tôi. Đó… là… con… vịt. V.Ị.T, vịt nghe rõ chưa?”, anh trả lời giận dữ.

“Nhưng… con gà”, cô nàng tiếp tục chống chế.

“Rõ ràng là con vịt, cô, cô…”

Tiếng “Quác, quác!” lại vang lên cắt ngang lời mà anh chàng không nên thốt ra trong lúc cô nàng thút thít nói: “Nhưng mà… là… con gà”.

Thấy nước mắt người vợ mình mới cưới, anh nhớ lại lý do tại sao anh cưới cô. Anh dịu giọng và nhỏ nhẹ nói:

“Anh xin lỗi em, cưng của anh! Anh nghĩ em nói đúng, đó là con gà”.

“Cám ơn anh yêu quý của em!”, cô nàng vừa nói vừa xiết chặt tay chàng.

“Quác, quác!” tiếp tục vang lên cả khu rừng trong lúc chàng và nàng tiếp tục sánh bước với tình yêu đang nở hoa.

Điểm chính của câu chuyện là anh chàng sau cùng đã “sáng ra”, còn tiếng kêu của gà hay vịt đâu có gì là quan trọng. Quan trọng là sự hòa hợp giữa hai người để họ có thể thưởng ngoạn buổi dạo nên thơ trong một chiều hè đẹp đẽ. Trong đời có biết bao gia đình tan rã vì chuyện không đâu. Gà hay vịt có quan trọng gì mà phải đi đến ly dị nhau?

Nghe qua câu chuyện này, chúng ta nên phân biệt đâu mới là vấn đề quan trọng. Hôn nhân dĩ nhiên phải quan trọng hơn chuyện gà hay vịt. Hơn thế nữa, đã bao nhiêu lần rồi chúng ta tin – tin một cách chắc chắn, tuyệt đối, nhất quán rằng mình đúng, để rồi sau cùng lại thấy mình sai? Ai biết được đâu nào? Có thể có con gà bị biến đổi gen và gáy như vịt kêu!

(Để tôn trọng cả hai phái nam lẫn nữ tôi thường đổi vị trí chứ không nhất thiết bà nói gà, ông nói vịt như trong câu chuyện tôi kể trên. Đó cũng là cách bảo đảm sự an tĩnh nội tâm của tôi, một tỳ kheo.)

Trích Sách “Mở rộng cửa tâm mình”

Tác giả: Ajahn Brahm

Dịch giả: Chơn Quán Trần Ngọc Lợi

admin

Email: Thongdiep.hoitho.vn@gmail.com
Fanpage: https://www.facebook.com/debiettadangsong
Facebook: https://www.facebook.com/chapzen

Comments

comments

Gửi bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>