Khi bạn ngồi xuống để ăn thịt bò, bạn không mường tượng đến con bò. Thay vào đó, bạn chỉ đơn giản là nhìn thấy “thức ăn” và bạn tập trung vào mùi vị của nó. Khi đương đầu với thịt bò, nhìn chung chúng ta bỏ qua một phần của quá trình nhận thức tạo nên sự liên kết tinh thần giữa miếng thịt và động vật sống. Chắc chắn là tất cả chúng ta biết thịt bò đến từ một con bò, nhưng khi chúng ta ăn nó, chúng ta có xu hướng tránh né suy nghĩ về sự thực này. Nhiều người thừa nhận rằng, nếu họ thực sự nghĩ về một con bò sống trong khi ăn thịt bò, họ sẽ cảm thấy không thoải mái, và đôi lúc thậm chí không thể ăn nó.

Trong một nghiên cứu thú vị, các nhà nghiên cứu người Đan Mạch phát hiện thấy mọi người cảm thấy không thoải mái khi ăn miếng thịt giống với nguồn gốc động vật, họ thích ăn thịt được thái, băm nhỏ hơn là một miếng thịt nguyên vẹn.

Từ sự thấu cảm đến sự thờ ơ

Vì quan tâm đến động vật, ta không muốn chúng chịu đau khổ. Song chúng ta lại ăn chúng. Những giá trị và những hành vi của chúng ta là không nhất quán, và sự không nhất quán này gây ra cho ta sự không thoải mái về đạo đức ở một mức độ nhất định. Để làm giảm bớt sự không thoải mái này, chúng ta có 3 sự lựa chọn: Ta có thể thay đổi những giá trị cho phù hợp với những hành vi của mình, ta có thể thay đổi những hành vi cho phù hợp với những giá trị của mình, hoặc ta có thể thay đổi nhận thức về hành vi của mình để chúng có vẻ phù hợp với những giá trị của mình. Có vẻ như chúng ta chọn cách thứ 3. Chừng nào mà ta không đánh giá về sự đau khổ của động vật, và cũng không chấm dứt việc ăn thịt, thì chúng ta đang bóp méo nhận thức của mình về động vật và việc ăn thịt, do đó ta có thể cảm thấy đủ thoải mái để tiêu thụ thịt.

Công cụ chính hỗ trợ chúng ta làm điều này được gọi là “sự tê liệt tinh thần” (psychic numbing). Đó là một quá trình tâm lý mà chúng ta mất kết nối, về tinh thần và cảm xúc, với những kinh nghiệm của mình; chúng ta “làm tê liệt” mình. Sự tê liệt tinh thần không phải là xấu, nó là một phần bình thường, không thể tránh khỏi trong cuộc sống hằng ngày, cho phép chúng ta thực hiện chức năng của mình trong một thế giới bạo lực và không thể dự đoán, đương đầu với nỗi đau của chúng ta nếu ta trở thành con mồi, nạn nhân của bạo lực. Ví dụ, nếu bạn không may trở thành nạn nhân của 1 vụ tai nạn giao thông, bạn có lẽ sẽ shock và duy trì trong trạng thái đó đến khi nào bạn đủ khả năng tâm lý để xử lý với thực tế của việc đã xảy ra đó. Sự tê liệt tinh thần là có tính thích nghi hoặc có lợi khi nó giúp chúng ta đương đầu với bạo lực. Nhưng nó trở nên không thích nghi khi được sử dụng để cho phép sự bạo lực, ngay cả nếu sự bạo lực đó xảy ra ở những nhà máy biến động vật thành thịt.

Những cơ chế tâm lý của sự tê liệt tinh thần bao gồm: Sự phủ nhận, sự tránh né, sự hợp lý hóa, vật thể hóa, sự biện hộ.

Con người ở những nền văn hóa và những thời đại khác nhau có sử dụng sự tê liệt tinh thần để giết và tiêu thụ động vật? Ví dụ, những thợ săn ở các bộ lạc cần làm tê liệt bản thân khi săn mồi? Những người giết mổ động vật, liệu họ có phải tạo khoảng cách về mặt cảm xúc giữa họ với con vật?

Sự vô hình: Cho phép chúng ta tiêu thụ thịt mà không mường tượng đến con vật chúng ta ăn. Sự vô hình cũng giữ cho chúng ta cô lập khỏi sự không thoải mái của việc nuôi và giết động vật làm thức ăn.

Tham khảo: Sách “Why we love dogs, eat pigs, and wear cows” của Melanie Joy, Ph.D.

Nguồn: tamlyhoc.net

Little Chap

Vô tư như đứa trẻ nhưng cũng trầm tính như bà già. Thế là già hay trẻ nhỉ? 😛

------------
Email: Thongdiep.hoitho.vn@gmail.com
Fanpage: https://www.facebook.com/debiettadangsong

Comments

comments

Gửi bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>